Báo Anh: Amorim trở thành nạn nhân trong cuộc đấu quyền lực tại Man Utd
Theo phân tích của tờ Guardian (Anh), việc HLV Ruben Amorim bị Man Utd sa thải không đơn thuần xuất phát từ thành tích chuyên môn, mà là hệ quả của những mâu thuẫn quyền lực ngày càng sâu sắc giữa ban huấn luyện và tầng lớp lãnh đạo đội bóng.
Trong quãng thời gian dẫn dắt Man Utd, Amorim từng nhiều lần đứng trước nguy cơ mất việc nhưng vẫn trụ lại. Ông không bị sa thải sau cú sốc thua đội hạng Tư Grimsby Town tại Cup Liên đoàn, cũng không phải ra đi sau thất bại ở chung kết Europa League trước Tottenham. Ngay cả chuỗi kết quả đáng thất vọng tại Ngoại hạng Anh, vị trí thứ 15 chung cuộc, tỷ lệ thắng chỉ hơn 30%, hay những phát biểu gây tranh cãi khi gọi đội bóng là “tệ nhất lịch sử Man Utd” cũng không phải nguyên nhân trực tiếp khiến ông mất ghế.
Ranh giới quyết định nằm ở mâu thuẫn giữa Amorim và Giám đốc bóng đá Jason Wilcox.
Amorim được cho là đã phản ứng mạnh mẽ trước sự can thiệp sâu của Wilcox vào các vấn đề chuyên môn, từ chiến thuật cho tới nhân sự. Cuộc đối đầu này kết thúc với phần thua nghiêng về HLV người Bồ Đào Nha, dù ông là người có kinh nghiệm huấn luyện và thành tích vượt trội hơn so với cựu tiền vệ từng chỉ có thời gian ngắn làm công tác quản lý bóng đá.
Trớ trêu ở chỗ, một HLV thường xuyên chỉ trích các học trò vì thua trong những pha tranh chấp tay đôi lại không thể chống đỡ trước áp lực quyền lực trong phòng họp. Sau sự ra đi của Amorim, vai trò của Wilcox được nhìn nhận theo hướng hoàn toàn khác. Từ chỗ bị xem là nhân vật mang tính “hành chính”, ông bất ngờ trở thành mắt xích chiến lược trong bộ máy mới của Man Utd, tương tự cách ông từng góp phần loại bỏ Giám đốc thể thao Dan Ashworth.
Đáng chú ý, chính Wilcox từng tham gia vào quá trình bổ nhiệm Amorim, rồi sau đó lại thúc đẩy HLV này từ bỏ sơ đồ 3-4-3 – nền tảng chiến thuật làm nên tên tuổi của ông. Việc lãnh đạo can thiệp sâu vào triết lý huấn luyện là điều Amorim không thể chấp nhận, và đó là nguồn cơn của mâu thuẫn không thể hàn gắn.
Tuy nhiên, tập trung quá nhiều vào Wilcox có thể khiến dư luận bỏ qua nhân vật có quyền lực cao nhất trong cấu trúc mới của Man Utd: tỷ phú Jim Ratcliffe. Wilcox suy cho cùng chỉ là người thực thi các định hướng từ cấp trên.
Ratcliffe có quan điểm rõ ràng về cách Man Utd phải vận hành, từ việc ưu tiên sơ đồ bốn hậu vệ, thử nghiệm những phương án nhân sự gây tranh cãi, cho tới việc đặt khoa học dữ liệu và phân tích làm trung tâm của mọi quyết định. Trong một cuộc họp nội bộ, ông từng tuyên bố lối chơi của Man Utd sẽ được định hình ngay trong phòng họp lãnh đạo.
Xuất thân từ lĩnh vực công nghiệp và thể thao ngoài bóng đá, Ratcliffe mang tư duy quản trị doanh nghiệp vào CLB. Điều này thể hiện qua các kế hoạch cắt giảm chi phí, dự án xây sân mới gây tranh luận, cũng như những thương vụ chuyển nhượng chưa đáp ứng kỳ vọng.
Câu chuyện của Amorim phản ánh xu hướng chung trong bóng đá hiện đại: quyền lực chuyên môn dần rời khỏi tay HLV để chuyển sang giới điều hành. Chiến thuật, cấu trúc đội hình và định hướng dài hạn được quyết định ở thượng tầng, còn HLV chỉ đóng vai trò người triển khai.
Nếu trước đây HLV là người tạo ra bản sắc cho đội bóng, thì hiện tại họ giống như những “người thực hiện hợp đồng”. Họ không quyết định sản phẩm, nhưng lại phải chịu trách nhiệm khi kết quả cuối cùng không đạt yêu cầu.
Những trường hợp tương tự đã xuất hiện ở nhiều CLB khác, không riêng gì Man Utd. Điều đáng nói là sau mỗi cuộc chia tay, truyền thông thường tràn ngập thông tin bất lợi cho HLV hoặc giám đốc thể thao, trong khi hình ảnh của ban lãnh đạo vẫn được bảo vệ gần như tuyệt đối. Ai là nguồn cung cấp những thông tin đó, và ai được hưởng lợi, là điều không khó để suy đoán.